MANCHESTER UNITED
SUPPORTERS CLUB IN VIETNAM

19 ngày|TIN QUỶ ĐỎ
507

Sir Alex Ferguson tiết lộ những nuối tiếc của mình trong thời gian nắm quyền tại Man United

Vị HLV huyền thoại của Quỷ Đỏ đã có những tiết lộ khá là bí mật về quãng thời gian huyền thoại làm HLV của đội bóng.

Điều hối tiếc lớn nhất của ông trong khoảng thời gian làm HLV của Man United là gì và nếu quay trở lại ông có làm khác không?

Cuộc đời luôn có những điều hối tiếc nhưng điều quan trọng là phải biết nhìn về phía trước, mỗi một ngày mai sẽ là một ngày mới và tôi luôn nói điều đó với các cầu thủ mỗi khi thua cuộc. Nhưng nếu nói về sự tiếc nuối … thì có lẽ là năm 1994, khi mà tôi có đến bốn cầu thủ bước vào giai đoạn “xế chiều” cùng một lúc, đó là một điều khủng khiếp vì bon họ đều là những cầu thủ tuyệt vời với bất cứ HLV nào. Paul Parker, Steve Bruce, Gary Pallister và Denis Irwin, tất cả họ đều là những cái tên xuất sắc và đã luôn sát cánh cùng tôi tầm 9 đến 10 năm và luôn minh chứng đóng góp của mình bằng thành tích trên sân. Họ không nhìn thấy sự chậm lại của mình nhưng tôi thì có, vấn đề với tôi là phải xử lý việc đó như thế nào. Tôi đã có những động thái trước để thông báo cho họ và họ đã chấp nhận, nhưng thực sự việc nói những điều đấy với các cựu thần là rất, rất khó. Khi để các cầu thủ trẻ ra đi cũng vậy, có thể họ mới chỉ 17,18 tuổi và chúng tôi phải giải thích đang cố gắng cho họ cơ hội ra sân ở một đội khác. Đó là một trong những điều tồi tệ và khủng khiếp nhất khi tất cả hy vọng và mong muốn của một số người trong đó là được chơi cho Manchester United trước 75.000 người và đến Wembley trong một trận chung kết. Đó là tham vọng của mọi đứa trẻ khi đến Manchester United, và khi điều đó bị tước đoạt thì đó quả thực quá nhức nhối. Tôi thật sự ghét điều này.

Tôi cũng có một đứa cháu trai đã thể hiện năng khiếu với trái bóng kể từ khi có thể đi và câu hỏi của tôi sẽ là lời khuyên của ông cho cha mẹ của cậu ấy về cách khuyến khích cho cậu nhóc ấy có thể phát triển đúng hướng?

Có một số điều tôi muốn nói với các bậc cha mẹ và một trong số đó là đừng tìm cách ám ảnh cậu bé về bản thân mình, hay cứ để phát triển một cách tự nhiên. Điều quan trọng nhất là đạo đức hành nghề. Khi đã có cơ hội thì điều quan trọng tiếp theo là sự hi sinh. Nếu như muốn trở thành một cầu thủ chuyên nghiệp ư? Đừng quan tâm bạn bè mình làm gì vào thứ sáu, hãy luyện tập. Chính sự hi sinh đó đang tự tạo ra một cơ hội tốt hơn cho bản thân.

Kỉ niệm ưa thích của ông về người hâm mộ United là gì?

Ồ đó là khi chúng tôi vô địch nước Anh đầu tiên dưới thời của tôi. Chúa toàn năng! Tôi không thể ra khỏi bãi đậu xe! Có hàng ngàn người vây quanh. Tôi đã mất đến ba tiếng đồng hồ ở đó vì họ đều muốn chụp ảnh với chiếc cúp. Tôi không thể ra khỏi xe của mình. Thật không thể tin nổi. Những gì tôi làm được hôm đó là thỏa mãn được sự lo lắng và mong chờ của người hâm mộ sau 26 năm. Những người này đã phải chịu đựng từng ấy thời gian và giờ vỡ òa với tình yêu giành cho tôi. Hôm đó có lẽ họ còn cho tôi lên làm Tổng thống luôn ý chứ!.

Có thời điểm nào ông nghi ngờ những mục tiêu mình đã đặt ra cùng với Man United không?

Không, tôi chưa bao giờ. Luôn có những thời điểm đội bóng đi xuống… ví dụ như tháng 12/1989, chúng tôi chưa thắng một trận đấu nào nhưng tôi được nuôi dưỡng ở ột gia đình có nền tảng của tầng lớp lao động nên từ bỏ và nghi ngờ chưa bao giờ xuất hiện trong đầu tôi. Tôi luôn lạc quan, xem xét các ghi chú của mình, lựa chọn ra đội hình và tin rằng ngày hôm sau sẽ tốt hơn hôm nay. Nếu như có nghi ngờ, nó đến từ người khác chứ không phải từ tôi.

Theo ManUtd.com